Chúng tôi đang tuyển sinh khối mầm non. Ba mẹ có thể tìm hiểu thêm tại đây nhé.

Có những vị thầy bé nhỏ mà “mắt thường” của bạn không nhìn thấy. Những bậc thầy hiện hữu bên cạnh chúng ta mỗi ngày, nhưng đôi mắt tầm thường này say đắm trong bao nhiêu vội vã thế gian khiến ta bỏ lỡ biết bao cuộc gặp gỡ với những vị thầy: con trẻ của chúng ta.

Người lớn chúng ta nghe luôn muốn thực hành chánh niệm, chúng ta học nó hàng năm trời nhưng chúng ta không thể chánh niệm nỗi 5’ trên một ngày. Trẻ em thì khác. Các em là thực tại.

 

Hãy quan sát một em bé. Các em luôn say mê và hào hứng với thế giới. Một con bươm bướm bay, một hòn đá tròn nhẵn, một đám mây bồng bềnh, … tất cả đều khiến các em vỡ òa sung sướng. Khi bạn nắm tay một em bé đi trên đường, đôi khi bạn cảm thấy thật phiền phức. Bởi vì, em có thể nằng nặc đòi dừng lại chỉ để nhìn ngắm một chú ốc sên đang bò trên vỉa hè. Người lớn cảm thấy thật mất thời gian. Tuy nhiên, bạn có biết, ngay lúc đó em đang thực hiện một quan sát ở một mức độ rất cao trong khả năng của con người: khả năng quan sát cho phép ta tiếp xúc với thực tại.

Em bé chỉ quan sát, và không phán xét và ghi nhận sự hiện hữu của sự vật đang diễn ra trước mặt mình một cách đầy hào hứng. Em có khả năng phát hiện ra những đặc điểm nhỏ xíu của chú ốc sên, như vệt nước dài đằng sau nơi chú bò qua. Và người lớn chúng ta, đôi khi, không hiểu chú ốc sên bằng một em bé.

Bạn có thể thực tập chuông chánh niệm bằng chuông đồng hồ, chuông điện thoại,..vv… Nhưng bạn có biết, mỗi em bé cũng là một chiếc chuông chánh niệm. Nhiều khoảnh khắc em bé rung chuông hàng ngày mà bạn có thể không nhận ra.
Đó là khi, em bé lấy tay giữ mặt bạn lại để bạn nhìn em thay vì nhìn màn hình điện thoại khi nói chuyện với em.
Đó là khi em nói rằng : “mẹ ơi, sao lúc nào mẹ cũng vội vã thế”, “mẹ ơi, mẹ chẳng thương bố, mẹ suốt ngày tức giận với bố”, …
Đó là khi em bắt chước lại những điệu bộ của chúng ta lên chính con người em: cách em liếc xéo người khác, cách em giao tiếp chua ngoa, cách em chơi cụng ly “dô dô” với mấy đứa bạn hàng xóm, cách em vào nhà đánh em búp bê và la lớn “hư này, hư này”,…

Nhịp sống hối hả cuốn phăng con người khỏi thực tại. Là những người giáo viên, chúng tôi may mắn được ban tặng một món quà: đó là được đồng hành cùng những “VỊ THẦY CỦA THỰC TẠI”. Sẽ không là quá lời khi nói rằng NHỮNG EM BÉ DẪN DẮT CHÚNG TÔI. Bởi vì mỗi ngày, sống và làm việc bên cạnh các con, chúng tôi được lắng nghe biết bao nhiêu tiếng chuông chánh niệm và sự nhắc nhở quay về. Chúng tôi học cách chậm rãi và khách quan để quan sát thế giới. Người ta phải băng trăm sông ngàn suối để tìm kiếm những vị thầy tu đạo, còn chúng tôi, được những vị thầy “chỉ dạy” mỗi ngày. Có phước đức nào lớn hơn. Đó cũng chính là một phần lý do, dưới góc nhìn của giáo dục Steiner – một nền giáo dục thấu hiểu sâu sắc về sự phát triển con người, chúng tôi TÔN KÍNH con trẻ. Một phần của sự tôn kính đó là sự tôn kính dành cho người thầy.

Bởi vậy, nếu bạn có cơ hội ở cạnh một em bé, hãy biết ơn. Hãy học cách em ngắm nhìn thế giới, hãy lắng nghe các em rung chuông, hãy nắm lấy cơ hội để thực tập từng giây phút. Đôi khi, người thầy của bạn sẽ bảo: “hãy buông xuống tất cả để cùng tôi chơi Ú Òa”. Hãy chắc chắn rằng bạn đã chơi Ú Òa trong niềm hạnh phúc dạt dào!

02363630686